Nghị lực của chàng sinh viên ‘ngửi chữ’

Một trang giấy người thường đọc mất 2 phút thì Đạt đọc mất 10 phút.

Ở ngôi trường ĐH Sư phạm – ĐH Đà Nẵng, bạn bè cùng lớp gọi Lê Quang Đạt – SV lớp 11 SLS (chuyên ngành Lịch sử) với biệt danh “ngửi chữ”. Bị tật bẩm sinh về mắt và phải để sách sát vào mặt mới đọc được nhưng Đạt rất ham đọc sách.

Lê Quang Đạt sinh ra đã bị mắc tật rung giật nhãn cầu (nhãn cầu luôn đung đưa trong quá trình nhìn mọi vật). Vì không nhìn cố định mọi vật một chỗ nên Đạt phải để cuốn sách sát vào mặt, lấy tay rà đi rà lại từng con chữ. Đã gần 13 năm qua, Đạt kiên trì đọc sách bằng cách này. Đạt chỉ nhìn thấy mờ mờ, rồi hình ảnh rung động trong khoảng gần nửa mét. Đạt tâm sự: “Một trang giấy người có đôi mắt bình thường đọc trung bình mất 2 phút thì em phải đọc mất 10 phút”.

nghi-luc-cua-chang-sinh-vien-ngui-chu.jpg

Dị tật mắt bẩm sinh khiến cậu bạn phải dí sát mắt vào cuốn sách mới đọc được. Ảnh: Dân trí

Kỳ lạ thay, Đạt lại đang đam mê theo học chuyên ngành Lịch sử với những chồng sách dày cộp hàng nghìn trang. “Lịch sử là môn học mình đam mê từ hồi còn nhỏ. Mình muốn học cho thỏa cái đam mê ấy”, Đạt bày tỏ.

Để theo kịp môn học trên lớp, Đạt tự chọn cách học riêng. Biến đôi tay thay đôi mắt, Đạt lắng nghe thật kỹ từng lời thầy cô giáo giảng bài, rồi cẩn thận ghi chép lại vào trong vở. Mỗi lần tập trung nghe thầy cô giáo giảng đối với Đạt là một lần học bài. Nếu không ghi chép kịp bài, Đạt mượn vở hoặc nhờ bạn bè đọc lại cho mình chép.

Bạn Hoàng Thị Chi, một “phát thanh viên, biên dịch viên” cho Đạt chia sẻ: “Đạt là người vui tính, hòa đồng. Đặc biệt, Đạt rất ham học. Bữa nào, Đạt không chép kịp bài đều nhờ mình cho mượn vở hoặc đọc giúp cho Đạt chép bài. Trong lớp, có cuốn vở nào hay về các triều đại lịch sử Việt Nam là Đạt mượn ngay đọc ngấu nghiến”.

Đam mê của Đạt là đọc sách Lịch sử nhưng cuốn sách gối đầu giường của Đạt lại là tập thơ “Nhật ký trong tù” của Bác Hồ.

Chia sẻ về điều này, Đạt bộc bạch: “Mỗi bài thơ trong Nhật ký trong tù của Bác đều mang ý nghĩa riêng. Mỗi lúc gặp khó khăn, vấp ngã trong cuộc sống, học tập mình lại mang tập thơ của Bác ra để đọc, tự động viên mình. Bài thơ Đạt yêu thích nhất và đọc đi lại mỗi ngày Đi đường.

“Đi đường mới biết gian lao
Núi cao rồi lại núi cao trập trùng
Núi cao lên đến tận cùng
Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non”

Sinh ra trong gia đình nghèo quê gốc ở Quảng Trị, sau đó, Đạt cùng gia đình chuyển đến vùng kinh tế mới ở Gia Lai. Ba và mẹ Đạt làm công nhân, viên chức nhà nước. Nói về cậu con trai, mẹ Đạt nhớ lại: “Hồi nhỏ, gia đình không dám cho Đạt đi học vì lo sợ con không theo kịp bạn bè trong lớp. Nằng nặc không chịu, Đạt đòi tôi và ba nó dẫn tới trường bằng được. Tôi rất thương con vì Đạt phải dò dẫm từng bước đến trường đi học. Nhiều khi Đạt loạng choạng vấp ngã quần áo bẩn, chân tay trầy trật vì va phải gai, đá trên đường. Ấy vậy mà, 12 năm học phổ thông, nhiều năm Đạt được học lực khá trở lên. Năm nào cũng được nhà trường tuyên dương vì thành tích vượt khó trong học tập. Bây giờ, Đạt đang học đại học tôi mừng lắm…”.

Thương ba mẹ, Đạt xúc động nói: “Ước gì, mình không bị tật bẩm sinh ở mắt để có thể đỡ đần ba mẹ nhiều hơn. Vì mình mà ba mẹ cực khổ, vất vả sớm hôm. Mình tự hứa với lòng mình, phải học thật tốt, lấy được tấm bằng Đại học rồi kiếm việc lo cho bản thân”.

Theo Dân trí